Bố! Người đàn ông vĩ đại nhất đời con!

Gửi người đàn ông vĩ đại nhất đời con! 
Ba à! 
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong 17 năm qua con gọi người như thế! Từ khi con bập bẹ tập nói, con đã biết gọi "bố" thay vì gọi "ba" nhưng những đứa trẻ khác! Chắc điều đó làm con khác hẳn trong đám trẻ gần nhà! Đó là điều đặc biệt mà sau này lớn con mới cảm nhận được! Chắc là do con hiểu được sự quan trọng của bố trong cuộc đời con từ đó nên chính con đã tự tạo cho bố con mình sự đặc biệt "khác người" như thế Bố nhỉ?
Con may mắn được lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ, đó chính là điều hạnh phúc nhất mà ông trời đã ban tặng cho con! Con cảm ơn hai người đã cho con cuộc đời này, con cảm ơn Thượng đế đang mang con đến với bố mẹ! Cuộc đời con chính là kết tinh từ tình yêu thương của mẹ, sự chăm sóc của bố! Con yêu lắm những tháng ngày khổ cực của bố, những ngày tháng gian nan của mẹ! Con còn nhớ như in từng câu chuyện bố mẹ kể, nhưng việc bố mẹ đã trải qua từ khi có con trên cõi đời này! 
Mẹ đã từng kể với con:" Ngày xưa nhà mình nghèo lắm, chả có cơm mà ăn đâu phải chạy ăn từng bữa, phải ở ké lò gạch cũ của người ta! Bình thường thì không sao, chứ khi có rượu vào người thì ông chủ lò lại lớn tiếng la mắng, đuổi gia đình mình đi. Bố mẹ đã khổ rồi, không muốn đời con cũng thế, vậy cố ráng đi làm kiếm tiền mua đất, xây nhà để cho con có một mái nhà! Bố đi làm nhiều đến nỗi về rồi con còn quên cả "hơi" của bố, không cho bố ẵm nữa cơ.!" . Từng đó thôi con đủ hiểu bố mẹ đã khổ cực như thế nào, để cho con cuộc sống đầy đủ như ngày nay! 
Nhất là bố, người đàn ông duy nhất trong gia đình, lúc nào người cũng phải nai lưng ra để làm lụng đến nỗi chẳng thể thở một nhịp bình thường! Càng nghĩ con lại cảm thấy mình vô tâm quá bố à! Con chưa giúp gì được cho bố cả! Con chỉ làm khổ bố, khổ mẹ mà thôi! 
Từng kỉ ức của tuổi thơ con, đều là những chuyện chẳng may mắn , nhưng hạnh phúc nhất là bố mẹ đã không vì cái khổ, cái khó mà bỏ con đi như nhiều người khác! Năm con 5tuổi, vào dịp Tất niên thì bị bỏng nước sôi để lại cái sẹo lớn ở cổ,  làm bố lo lắng, và cố tìm mọi loại thuốc cho con để cho nó mau lành lại. Năm đó là một cái Tết buồn! Bố còn nhớ không? Và rồi tiếp đến 1 năm sau , con lại bị gãy tay phải nhập bệnh viện tỉnh, vì chạy chữa cho con mà bố phải mượn tiền của nhìu người, để rồi sau này bị hối thúc trả nợ, bố lại khổ sở để làm việc trả từng đồng nợ ấy! Con bất hiếu và là thứ "đáng bỏ đi" lắm phải không bố? Suốt bao nhiêu năm, từ khi còn nhỏ đó hay đến cả bây giờ nữa, con cũng chỉ làm bố phiền lòng thôi! 
Con biết thương yêu con là sứ mệnh cao cả và cũng là điều mà bố mẹ nguyện muốn! Thế nhưng, chính bản thân con lúc nào cũng cảm thấy con không xứng đáng với cái tình yêu cao cả đó! Có lẽ bố chưa từng biết con đã từng thấy, người đàn ông mạnh mẽ nhất của gia đình, phải lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt rơi vì con. Con buồn lắm, nhưng con chẳng biết làm gì cho bố cả! Tình yêu con giành cho bố chỉ bằng một phần nghìn nỗi thương bố giành cho con. 
Sau này lơn hơn, hiểu chuyện nhiều hơn, con mới có thể thấu hiểu hết những gì bố đã giành cho con: Bố giành cho con một tình yêu tuyệt đối mà không cần nhận lại gì từ con; bố giành cho con một cuộc sống ấm no, hạnh phúc để rồi phải chịu cả 1 cuộc đời gian truân khốn khó; bố giành cho con cả đời với những niềm vui để rồi tự nhận lấy những nỗi buồn và những  giọt mồ hôi thấm đầy trên trán..v.v.
Con biết cả bố àh! Con lớn thật rồi bố biết không? Con cũng lớn lên và phát triển đầy đủ như những đứa trẻ khác, khác chăng là con được "huấn luyện" trong môi trường đặc biệt quá, nên suy nghĩ chín chắn hơn những bạn đồng lứa! 
Bố à! Thời gian cứ dần dần qua! Con sợ một ngày nào đó bố sẽ xa con mãi mãi! Con sợ mỗi khi thấy bố ho, con sợ mỗi đêm nghe những tiếng rên lên vì đau nhức khắp mình của bố! Con sợ lắm, con sợ mình không làm được cho cuộc đời bố! 
Bố phải luôn chờ con, như ngày con còn nhỏ bố nhé! Như cái ngày bố dạy con tập đi, con sẽ tự chạy về bên bố, sà vào lòng bố! Cuộc đời con còn nợ bố nhiều lắm! Đừng bỏ con bố nhé! Con yêu bố! Người đàn ông vĩ đại nhất cuộc đời con! 
Bố từng nói:" Ai rồi cũng mất đi chẳng ai có thể tồn tại mãi bởi thế bố luôn nghiêm khắc với con, luôn dạy con phải đứng trên đôi chân của mình để rồi ngày nào đó bố mẹ không còn bên con nữa thì Con vẫn có thể tự chăm lo cuộc sống của mình!" 
Con vẫn nhớ lời bố ! Con hứa với bố: Dù có chuyện gì xảy ra với cuộc sống của con, thì đôi chân này sẽ đỡ con đứng dậy! Bố mẹ yên tâm nhé!.
Lời cuối con muốn gửi đến bố, lời mà trong từng ấy năm con vẫn không thể nói: " Bố àh! Con yêu bố nhiều lắm! Người đàn ông vĩ đại của con" .
Kính gửi người bố kính yêu! 
Con gái của bố!