Bố - Người truyền cảm hứng cho con

 Mỗi nhà mỗi cảnh, vì thế, bố và tôi không được sống chung với nhau. Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày vội vã khi bàn tay không được nắm lấy tình cảm của người cha mà bước đi trong sự nuối tiếc. Có lẽ tôi vẫn có hạnh phúc hơn, còn bố, ở lại trong ngôi nhà ấy với sự cô đơn lạnh lẽo, tôi hiểu, nhưng cũng chẳng thể làm gì… Nhưng chính những điều ấy lại là cách mà bố dạy tôi trở nên mạnh mẽ hơn trong cuộc sống.

  Hồi còn bé, tôi luôn được bố bồng bế, đưa đi học. Tôi còn nhớ như in hồi cấp 1, mỗi sáng đều được bố đưa đi ăn, sáng nào cũng chỉ mấy món ấy: xôi xéo, bánh giò, phở… Bố là một người rất hiểu tôi. Hồi còn bé, tôi đã thích đánh đàn, cứ lấy cây đàn đồ chơi ra đánh. Và một buổi chiều, tôi xin bố mua đàn. Cứ nghĩ rằng sẽ không được mua, nhưng bất ngờ sao, vừa về nhà, tôi đã thấy một chiếc đàn organ dành cho mình. Tôi vui lắm, tôi chạy đến và ôm bố thật chặt. Cảm ơn bố vì đã đưa âm nhạc đến với con… Và giờ, tôi đang đánh piano, khoảng thời gian 8 năm được bố đưa đi đón về mỗi lúc học đàn là lúc mà những nghĩ suy trong tôi cũng trưởng thành hơn. Cả bố và tôi đều yêu âm nhạc, bố hay mua đĩa nhạc về nghe, rồi cả hai bố con cùng hát…

   Bây giờ vẫn vậy, tôi vẫn đánh piano… Chỉ có điều… Đến lúc tôi bắt đầu biết đánh nhiều bài hát hơn, thì bố đã không ở bên cạnh để dành cho tôi những lời khuyên, lời động viên nữa rồi… Tôi nhớ lúc trước, mỗi lần đi học đàn về, bố lại bảo đánh cho bố nghe bài mới. Tôi thì lười tập lắm, nên phải mấy tuần mới hoàn thành một bài. Vậy nhưng khi bố nghe, bố nhắm mắt lại và chìm đắm trong bản nhạc. Tôi thích thế, tôi thích những lúc đánh mà bố cảm thụ, sau đó bố dành cho tôi tràng pháo tay và lời khuyên chân thành. Nhớ những lúc đánh sai, bố lại bĩu môi rồi bảo tập chưa ổn, thế là phải đánh đi đánh lại đến khi nào hay thì thôi. Hồi mới chuyển nhà, bố bảo để đàn ở bên nhà, mỗi lần sang đánh cho bố nghe. Nhưng đến khi tôi chuyển, đàn cũng đi theo, bây giờ căn nhà vắng vẻ tiếng piano lắm. Sẽ chẳng còn những lúc được bố tán thưởng, cũng sẽ chẳng còn những lúc con đánh và bố hát theo nữa rồi…

   Tôi luôn cố gắng làm bố vui và tự hào về tôi, tôi cố gắng học chăm chỉ, ngoan ngoãn và làm những điều bố mong muốn. Bố dạy những điều mà tôi còn chưa biết và luôn ủng hộ tôi hết mình khi cần. Bố đã dạy tôi cách mạnh mẽ hơn trong cuôc sống. Dù khó khăn, dù mệt nhoài, nhưng bố vẫn luôn nở nụ cười, bố vẫn luôn giữ trong mình tinh thần lạc quan và vượt qua mọi chuyện. Bố đã dạy cho tôi cách cô đơn nhưng không cô độc. Bên cạnh bố luôn có những người bạn, người anh em, bố luôn niềm nở với tất cả mọi người, đó cũng là lí do khiến mọi người xung quanh yêu quý bố hơn. Tôi luôn học bố từ những điều đó, có lẽ đó chỉ là những điều vô cùng giản dị với mỗi người, nhưng đối với tôi, đó là một bài học mà tôi luôn cần ghi nhớ.

  3 năm, không phải khoảng thời gian quá dài, nhưng cũng không phải quá ngắn để bố và tôi quen với sự xa cách… Mỗi lần tạm biệt bố để đi về, trong lòng tôi lại có gì đó đau lòng… Có lẽ, đối với tôi lúc này, lời nói “Con yêu bố” thật sự rất khó. Tôi yêu bố, tôi luôn thầm cảm ơn bố vì những gì bố đã dành cho tôi, thầm cảm ơn bố là người đã truyền cho tôi sức mạnh, niềm tin, truyền cho tôi tình yêu âm nhạc, sự mạnh mẽ, tất cả là nhờ bố luôn ở bên tôi.

Bố à, có thể con không phải là một đứa con quá nổi bật để bố hãnh diện, nhưng con sẽ luôn làm hết những gì con có thể để bố luôn tự hào về con. Con yêu bố, cảm ơn bố vì đã luôn bên cạnh và yêu con…Xin lỗi bố vì những điều con đã làm sai đã làm bố buồn. Chúng con sẽ luôn bên bố, bố không được buồn và cảm thấy cô đơn đâu nhé! Cảm ơn bố nhiều, người đã truyền cảm hứng cho con. Con yêu bố…