Cả nguồn sống của bố mẹ đã dành trọn hết cho chúng con…

Con muốn chia sẻ một bức ảnh thật đẹp của bố, nhưng con chỉ tìm ra được nhiều tấm ảnh của bốn chị em. Con muốn gửi một bức ảnh của cả gia đình ta với những người con yêu thương nhất, nhưng bao nhiêu năm qua, hiếm khi gia đình đông đủ … Và con nhận ra rằng, cả nguồn sống của bố mẹ đã dành trọn hết cho chúng con…
      Con luôn tự hỏi , trong tình yêu, tại sao người ta dễ dàng ngỏ lời như thế, vậy mà khi muốn nói về thứ tình cảm thiêng liêng dành cho đấng sinh thành, dù lấy hết can đảm, thật sự bản thân con chưa bao giờ nói ra được những điều đó. Con biết rằng, chỉ bằng lời nói thôi sẽ không thể diễn tả hết được, nhưng sâu thẳm trong trái tim của con, con yêu bố biết nhường nào…
      Nhà có bốn chị em, bố mẹ từ trước đều chỉ là những người nông dân chân lấm tay bùn vậy mà vẫn nuôi nấng, dạy dỗ chúng con có cuộc sống đàng hoàng, được học hành tử tế. Cả nhà thường đùa nhau: “ Đông con thế này bố mẹ là sướng nhất ”. Đông con đúng là sướng thật, nhưng bố mẹ vất vả biết bao nhiêu. Ngày ấy, từ hồi con còn nhỏ, bố đã phải đi làm xa.
      Nếu ai hỏi về bố, con luôn mỉm cười thật tươi, và chỉ muốn khoe với cả thế giới rằng đối với con, bố đẹp trai nhất, bố hiền nhất, bố giỏi nhất,... Tuy bố ít nói và chẳng mấy khi hỏi han, nhưng con biết rằng mọi thứ trong cuộc sống của chúng con bố vẫn thường dõi theo đầy đủ, bố biết con thân thiết với ai, bố biết ở trường con thế nào rồi công việc, học hành của con cũng đều nắm rõ. Không gần gũi mỗi ngày, không trực tiếp ở bên dạy dỗ, nhưng tất cả mọi thứ về chúng con, bố vẫn luôn lặng lẽ quan sát, âm thầm động viên. Không bao giờ ép buộc con, bố luôn tin tưởng và cho phép mỗi đứa được tự lựa chọn con đường cuộc sống của mình và mãi là người đứng sau ủng hộ. Con luôn tự hào về bố…
     Hôm nay là một ngày trời mưa, thời tiết dần chuyển sang mùa lạnh, gia đình ta vẫn mỗi người ở một nơi, bố đi làm xa, chị gái học tập tận xứ người, mẹ và em trai ở nhà, và chúng con ở đây. Gọi điện thoại mỗi ngày nhưng chẳng bao giờ con nói được rằng con nhớ nhà, nhớ bố mẹ rất nhiều. Bố mẹ luôn là động lực lớn lao những lúc con mệt mỏi hay yếu đuối. Con tin rằng không lâu nữa đâu, chúng mình sẽ đoàn tụ. Con luôn thấy mình thật may mắn khi được bố mẹ yêu thương. Trăm ngàn lần muốn nói lời cảm ơn vì là bố mẹ của con.

"Khi con từng bước lớn khôn
Bóng hình cha mẹ già hơn mỗi ngày
Nuôi con vất vả đong đầy
Lặng nhìn dáng mẹ vai gầy lo toan
Ước gì con thật chăm ngoan
Biết bao khó nhọc gian nan chống chèo
Dạy con bố nói bao điều
Cho con ngày một biết nhiều việc hay
Con nhìn bố mẹ chiều nay
Nếp nhăn hiện hữu tóc thay bạc dần
Vì con vất vả tảo tần
Cho con khôn lớn, chẳng cần gì hơn
Bao giờ nói hết công ơn?
Bao giờ con lớn, con khôn thành người?
Bao giờ bố mẹ được vui?
Bao giờ mái tóc sẽ thôi bạc màu?"