" Con nhớ Bố "

Bố tôi,người đàn ông tuyệt vời trong lòng tôi. Người ta thường nói Bố là mối tình đầu của người con gái,và đúng vậy, Bố là người tôi yêu đầu tiên trong cuộc đời tôi. Bố tôi hay đi làm xa, thỉnh thoảng Bố gọi về và Bố nói : "Bố nhớ con gái của Bố". Lúc đó, tự dưng tô lại khóc. Bố đi xa, tôi nhớ Bố rất nhiều, nhưng không dám gọi vì sợ Bố nhớ, tôi để Bố làm.Bố tôi cũng chỉ là một người thợ xây, bình thường Bố làm ở quê nhưng khi đến mùa mưa thì Bố lại vào Sài Gòn đi làm để nuôi hai chị em tôi.Khi Bố đi Bố thường dặn tôi : " Ở nhà lo học, cuối cấp rồi, nhắc nhở em học với, đừng để Mẹ buồn nữa". Bố tôi ngày xưa chỉ học tới lớp 9 hay 10 gì đó, vì điều kiện gia đình và anh em của Bố đông nữa nên Bố không được học đến nơi đến chốn, nên Bố thường nói với tôi :

Bố : Con ráng học nghe chưa ?

Con : Dạ

Bố : Lo học đi, rồi sau này hết khổ cực, không phải như ba với mẹ suốt ngày dang nắng dang mưa kím đồng ra đồng vô...

Bố tôi là vậy, Bố hay lo xa cho tôi lắm, Bố sợ sau này tôi sẽ khổ. Đôi khi tôi nhát học, tôi thường nghỉ đến Bố và có động lực học ngay. Bố tôi không chỉ thương tôi mà còn cả em trai tôi và Mẹ. Em trai tôi nó quậy lắm, thường làm Mẹ đau đầu vì nó rồi Bố cũng nói cho nó nghe, nó hiểu. Bố tôi rất thương Mẹ tôi, dù biết lớn tuổi rồi nhưng tôi biết Bố thương Mẹ rất nhiều. Bố nấu ăn rất ngon, và Bố hay sáng chế những món ăn rất lạ và độc chỉ có ở Bố tôi. Bố đã đi làm xa mấy tháng rồi, giờ tôi chỉ biết nói : " Con nhớ Bố nhiều "