Thần hộ mệnh

Người ta nói rằng, cha và con gái chính là mối quan hệ tình nhân ở kiếp trước, các bạn có tin như vậy không? Riêng tôi, theo kí ức thời gian của chính mình thì tôi nghĩ điều đó đúng như vậy. Tuy không hoàn toàn chính xác ở một số trường hợp, hoàn cảnh khác, những mảnh đời bất hạnh hoặc những hành vi đáng xấu hổ trong xã hội. Đối với tôi, tình cảm của người cha dù không thể hiện nhiều bằng lời nói, dù không có những hành động ôm hôn con như người mẹ nhưng tình thương của cha, tôi vẫn cảm nhận được qua ánh nhìn, thái độ và đặc biệt là sự lặng im. Tục ngữ có câu 'im lặng là vàng' quả là không sai. Tình thương của cha chính là sự cảm nhận như 'vàng' đối với tôi. Gia đình tôi không phải được khá giả như những gia đình khác, nhưng tình cảm thiêng liêng không thể nói thành lời ấy vẫn luôn tồn tại trong gia đình tôi. Sự quan tâm, chăm sóc, giúp đỡ trong công việc, học hành mà cha đã luôn hiện diện, có mặt, những lúc đau ốm ở xa và tôi luôn bị mọi người xung quanh ném một ánh nhìn ghê sợ 'con bé này bị bệnh thuỷ đậu truyền nhiễm nè, tránh xa nó ra'. Lúc đó, tôi thầm nghĩ, không sao cả, hãy cứ lạc quan, khi tôi nhìn vào gương thì thấy mình đúng là như một con quái vật giống y như trong Star Strek vậy, tôi bật cười như một con điên và thầm nhủ mình, không có gì phải sợ cả, lần đầu và cũng là lần cuối như thế này thôi, có gì đâu. Còn cha, cha không cảm thấy sợ hãi hay gớm ghê gì cả, cha vẫn ở trước mặt tôi, ăn cơm, trò chuyện và bôi thuốc cho tôi. Những lúc tôi nói quá lời hoặc có những thái độ thái quá thì sự im lặng của cha đã làm cho tôi thức tỉnh và kiềm lại. Giọng nói nhỏ, nhẹ nhàng và từ tốn chậm rãi của cha đã chỉ dạy cho tôi những lẽ phải, lẽ trái trong cuộc sống. Trong tận đáy lòng tôi, hình ảnh cha luôn luôn là nhất.