Tình thương, niềm tự hào và sức mạnh: BA LÀ NHẤT

                    Có ai đó đã từng nói: "Cha là mối tình đầu của con gái.". Thật vậy, đối với tôi ba là "người tình vĩ đại" luôn luôn lặng lẽ dõi theo bước chân tôi từ thuở còn chập chững. Chị gái tôi kể rằng: "Ngày tôi được sinh ra, ba vừa thấy tôi và ông đã khóc.". Ba chẳng phải là người rút ruột sinh ra. Nhưng bởi mẹ đau mà ba đau hơn mẹ. Ba đã khóc có lẽ vì đau?

                    Tôi là đứa con gái được sinh ra sau mười bốn năm trời từ ngày chị hai tôi chào đời. Mười bốn năm ấy là cả một thời gian dài khi mà đôi vai ba đã cháy nắng hơn, đuôi mắt mẹ đã nheo lại nhiều. Tôi từng cảm thấy tức giận tột cùng với câu nói đùa của ông chú họ: "Anh Sáu không biết sau này có sướng không mà bây giờ ai cũng con cái lớn cả rồi, còn ổng ngồi ăn cỗ cũng phải canh giờ chở con đi học.". Tôi chợt nghe được và cảm thấy tự ái vô cùng mặc dù khi ấy tôi còn rất bé và chắc lẽ vì nhỏ quá nên tôi đã dám cong cớn lên rằng: "Chắc chắn là sướng rồi, bây giờ các bác các chú làm gì được cái quyền chở con đi học để nói chuyện với nhiều người. Mà sau này con sẽ lớn và giàu có để nuôi ba con.". Khoảnh khắc lúc ấy tôi còn nhớ mãi. Lúc tôi lớn tiếng bật trả lời lại ông chú mọi người đều im bặt vì bất ngờ rồi sau đó chỉ nói qua lại và cười trừ. Nhưng tôi, với tôi thì không bao giờ quên. Tôi sợ những lời nói như thế làm tổn thương ba tôi lắm. Nhỡ ông nghe được rồi ghét tôi thì sao. Với đầu óc non dại lúc ấy tôi chỉ suy diễn được đến vậy mà thôi. Vì tôi thấy mình còn bé nhỏ quá, biết đến khi nào mà ba tôi mới được "sướng" đây. Ba tôi còn phải chở tôi đi học, đi chơi dài dài mà. Dẫu nắng, dẫu mưa, ba vẫn âm thầm chở tôi trên chiếc xe máy cũ kĩ mà không một lời than mệt.

          Tôi đã đọc và thấy rất nhiều những hoàn cảnh gia đình bi đát. Cuộc sống của những đứa trẻ có cha mẹ li hôn hoặc sinh ra đã không được gặp cha mẹ của mình thật đau khổ, họ thật thiệt thòi biết bao so với những gì tôi nhận được từ gia đình của mình. Cũng chính những lúc ấy tôi nhận ra mình đã muốn nói với ba hàng nghìn thứ mà không nói ra khi có dịp. Tôi ước gì mình đã kể, nhưng không hiểu sao tôi chưa từng. Chắc rằng ba luôn nghĩ tôi chẳng để ý mấy đến ba đâu vì chính ba cũng chưa bao giờ nghĩ đến những bao la công lao ba dành cho tôi. Làm sao một người không hề tính toán lại bận tâm đến những chuyện này nhưng tôi nghĩ ít nhất một lần ba đã thoáng buồn vì những món quà và những lời yêu thương tôi tặng mẹ. 

                                   "Không đếm hết những bài thơ tựa đề trân trọng Mẹ

                                    Cha ơi cha, thơ ngại nhắc cha mà!

                                    Thơ dễ dãi đóng vai người thảo hiếu

                                    Phải né cái nhìn thấu hiểu của cha"

                                                                          ***

TÂM THƯ GỬI "BA ĐẸP TRAI" CỦA CON.

"Ba kính yêu,

 Khi con viết những dòng chữ này, con nghĩ về quá khứ. Dòng kí ức đua nhau chạy về. Những năm  tháng ấy, là những năm rất diệu kì của chúng ta, phải không ba? Con thấy mình may mắn lắm ba à,  làm sao con có một người ba tuyệt vời như vậy? Những kỉ niệm ùa về trong con ...

 Con nhớ mãi bóng lưng to lớn ấy cặm cụi chấm cho con từng dấu chấm nhỏ thật tỉ mỉ. Đó là những  ngày tháng con bắt đầu đi vào môi trường học tập nghiêm túc. Khi mà con tham gia từng cuộc thi  lớn nhỏ ba luôn sát cánh bên con. Chữ viết khó lắm ai ơi, đối với đứa trẻ lớp một việc viết được đã  là khó huống hồ phải viết đẹp. Những ngày đầu khi sáng sớm lật vở ra con chỉ vui mừng khi thấy  từng con chữ hoa khó nhằn đã được chấm chấm cẩn thận chỉ chờ con tô vào mà thôi. Nhưng đến  một đêm con bất chợt tỉnh giấc vì chiêm bao, con đi xuống nhà và thấy ba giữa đêm khuya sương  lạnh đang thức cùng từng trang tập của con. Năm ấy con đạt giải Nhì thành phố trong sự phấn khởi  của thầy cô, bạn bè và người thân. Và chắc chắn rằng người vui nhất là ba đúng không ba, người  thầy gần gũi nhất của con. Từ đó con luôn cố gắng viết đẹp hơn, học chăm hơn, con mạnh mẽ  nhiều vì con biết đằng sau con luôn là ba-sự hỗ trợ vững chãi nhất.

 Bốn năm sau, khi mà con đã là một cô học sinh lớp năm lớn nhất của ngôi trường tiểu học rồi. Lúc  đó con cảm thấy mình đủ sức và kinh nghiệm, đúng như thế thầy cô bạn bè đều tin tưởng con. Ai  cũng nghĩ rằng chắc hẳn năm ấy con sẽ đạt giải Nhất cấp tỉnh. Con cũng rất hi vọng và mong muốn  điều đó trở thành sự thật ở năm cuối cấp này. Nhưng không may thấy con bị bệnh phải nhập viện,  vở để nộp thì chưa hoàn thành, con lo lắng lắm. Cái ngày con bị nôn ra máu phải cấp cứu ấy, đêm  đó ba nắm lấy bàn tay con. Đôi bàn tay ba lạnh ngắt làm con khẽ rùng mình nhưng con dần cảm  thấy ấm áp lắm ba ơi. Con không thể nào quên giây phút ấy, nó thiêng liêng lắm. Chỉ là cái nắm tay  nhưng đó là lần đầu tiên ba nắm tay con mà con cảm nhận được rõ nhất. Bàn tay ba giống con  người ba vậy, bên ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng bên trong chứa cả một trái tim yêu thương nồng  ấm và hết lòng quan tâm đến những người thân yêu. Con cảm nhận được nó không phải là cái nắm  tay đơn giản mà là cách ba muốn bắt lấy cơn đau của con để cùng chia sẻ với con phải không ba.  Những cái nắm tay giản đơn giữa đời thường nhưng mang ý nghĩa đặc biệt. Bàn tay nhỏ nằm gọn  trong bàn tay lớn như chính sự bảo bọc, che chở của đấng sinh thành. Con cảm ơn ba nhiều nhiều  lắm ba ơi. Con muốn nói với ba rằng: "Mãi mãi trong cuộc đời này, con biết ơn ba vô vàn và con  thương ba rất nhiều, ba của con ơi!

 Bức thư này con viết dành riêng cho ba. Con không chắc rằng mình sẽ thành công như lúc bé con  từng nói nhưng con luôn cố gắng để ba sẽ không buồn vì lo lắng nhiều cho chúng con. Giờ đây  con đã biết rằng ba làm càng nhiều cho các con có nghĩa là càng ít hơn cho bản thân mình. Ngày  hôm nay con đã lớn hơn nhiều so với bé con ngày xưa rồi ba. Bắt đầu bước qua cái tuổi trưởng  thành chúng con mong ba đừng bận tâm nhiều đến con và chị hai nữa mà thay vào đó hãy quan  tâm đến mẹ và chăm sóc hơn cho chính mình nha ba. Dạo này con thấy ba gầy đi nhiều rồi ba  ơi. Con thương ba nhiều lắm.

                                                                       ***

                       Tình thương, niềm tự hào và sức manh, đối với tôi: "BA LÀ NHẤT". Tôi tự tin mình có một gia đình hạnh phúc, nơi có người ba già thân thương. Có lẽ ba biết mình thành công với cương vị một người con, một người anh, một người em, một người chồng, một người cha và một người bạn. Tôi tự hỏi liệu có bao nhiêu nhà triệu phú có thể làm được như vậy? Đầu tiên và trên hết, người là cha của ta; và bất cứ điều diệu kì nào được sống qua cùng cha, dù chỉ một trong những năm đầu, đều ảnh hưởng sâu sắc đến ta suốt phần đời còn lại.